Trang chủ Đời sốngBằng khen bất ngờ: Truyện vui công sở khiến đồng nghiệp bối rối

Bằng khen bất ngờ: Truyện vui công sở khiến đồng nghiệp bối rối

bởi Linh

Truyện vui công sở này kể về một nhân viên bất ngờ nhận bằng khen từ viện trưởng, khiến cả phòng bùng nổ tranh luận, hài hước và đầy bất ngờ.

Bối cảnh bất ngờ trong buổi họp

– “Lạ thật!” Cán bộ nghiên cứu Sosedushkin nhíu mày khi nghe tin tôi sắp được viện trưởng tặng bằng khen. Cả phòng chúng tôi, từ Ponko cho tới Khrumty, đều dừng lại để thảo luận.

– “Số đỏ ấy mà…” Ponko, cậu út trong nhóm, thở dài, ngầm thắc mắc về tiêu chuẩn khen thưởng trong dự án chung.

– “Phải biết cách chứ!” Khrumty nháy mắt, ám chỉ có thể có chiến lược riêng để nhận được sự công nhận.

Hình minh hoạ truyện vui công sở
Minh họa: Lê Tâm

– “Hay ông bày cho bọn tôi cách làm thế nào đi?” Gulya, trưởng phòng, cười khẩy hỏi tôi, thể hiện sự tò mò pha lẫn một chút ganh tị.

– “Thề có trời đất luôn, tớ cũng hết sức bất ngờ” – tôi đáp, vừa nhớ lại cuộc cãi vã với sếp ngày hôm trước.

Phản ứng của đồng nghiệp

– “Ồ, tin ông thì có mà bán bò mua cuốc!” Sosedushkin phẩy tay, ám chỉ tin tức quá đáng tin.

– “Truyện cổ tích dành cho người lớn đấy” Ponko hùa theo, nhấn mạnh tính phi thực tế của lời khen.

– “Ít nhất cậu cũng phải đãi mọi người một chầu cà phê nhân dịp này chứ” Khrumty nói, giọng khó chịu nhưng ẩn chứa một lời đề nghị hòa giải.

– “Thôi, để cậu tự uống cà phê của mình đi. Cùng với ông viện trưởng ấy” Gulya bồi thêm, cho thấy sự lạnh lùng trong quan hệ nội bộ.

Trong một cuộc họp kéo dài năm phút, viện trưởng tuyên bố tôi là “cán bộ nghiên cứu có năng lực và triển vọng nhất phòng, người mà lúc nào công việc cũng sôi lên sùng sục”. Sự công nhận này khiến không khí căng thẳng lên tới đỉnh điểm.

Những lời chế giễu sau khi nhận bằng khen

– “Còn công việc của chúng ta thì ‘đóng băng’ chắc” Sosedushkin mỉa mai, ám chỉ sự bất công trong việc phân chia tài nguyên.

– “Thôi, bọn mình đi ngủ được rồi đấy” Ponko phụ họa, thể hiện sự mệt mỏi.

– “Tôi đồng ý đổi chỗ cho cậu, hãy để cậu làm trưởng phòng, nếu giỏi giang đến thế” Gulya lẩm bẩm, một lời đề nghị đầy mỉa mai.

– “Biết đâu họ còn tặng bằng khen cho cậu nữa” Khrumty cười phá lên, dự báo chính xác rằng tôi sẽ nhận bằng khen vào ngày hôm sau.

Kết cục và bài học

Ngày hôm sau, viện trưởng vào phòng và trao bằng khen cho tôi vì thành tích trong công tác tổ chức khoa học. Tôi phản đối, cho rằng mình không xứng đáng, nhưng viện trưởng vỗ vai và nói: “Khiêm tốn là phẩm chất của người anh hùng.”

Sau khi ông rời đi, một im lặng chết chóc bao trùm cả căn phòng. Tôi đề nghị: “Các cậu có muốn tớ xé cái bằng khen này không?” Sự đề nghị này khiến không khí trở nên căng thẳng hơn.

– “Dĩ nhiên, cậu có thể làm vậy, vì cậu biết chắc sẽ nhận được cái khác mà” Sosedushkin cười nham hiểm.

– “Thế mà tớ vẫn từng chơi cờ với cậu đấy” Gulya nhắc lại, gợi nhớ những mối quan hệ cũ.

– “Cứ như thể bọn tớ ngu hơn cậu ấy” Ponko nói, suýt rơi nước mắt, phản ánh cảm giác bị bỏ rơi.

Hai ngày liền, không ai thèm nói chuyện với tôi. Khi trên tờ báo tường xuất hiện bài viết của viện trưởng với tiêu đề “Hãy noi gương họ!” kèm lời ca ngợi, Gulya không chịu nổi: “Hay là cậu giải thích cho chúng tớ xem, chúng tớ phải ‘noi gương’ cậu ở điểm nào?”

Ngày hôm đó, sau bữa trưa, trên bảng tin xuất hiện thông báo tôi sẽ nhận một phiếu du lịch miễn phí vì tinh thần làm việc tận tụy. Tôi rút tờ thông báo xuống và viết đơn xin thôi việc vào mặt sau. Viện trưởng ký vào đơn: “Thấy chưa, tôi vừa ký vào đơn xin thôi việc của bạn.”

Cuối cùng, câu chuyện không chỉ là một tình huống hài hước mà còn là lời nhắc nhở về cách chúng ta đối diện với sự công nhận, sự ganh tị và cách duy trì sự chuyên nghiệp trong môi trường công sở.

Anh Duy (dịch)

Truyện vui của YURY PROKOHTYKO (Nga)

Có thể bạn quan tâm