Nội dung chính
Sống tự cung tự cấp giữa một “ốc đảo” biệt lập tại Phú Thọ, hai bà cụ Nguyễn Minh Ngọc và Nguyễn Thị Môn đã chứng minh rằng hạnh phúc đích thực đến từ sự giản đơn.
Giữa những cánh đồng lúa mênh mông của vùng đất Liên Hòa, có một gò đất rộng khoảng 2ha hiện lên như một vùng rừng rậm thu nhỏ. Đây không phải là khu bảo tồn thiên nhiên, mà là nơi cư ngụ của hai người phụ nữ đặc biệt, những người chọn cách tách mình ra khỏi sự xô bồ của thế giới hiện đại để tìm về với bản ngã tự nhiên.

Thế giới tách biệt: Khi “ốc đảo” trở thành thiên đường
Điểm đặc biệt của nơi này chính là sự biệt lập gần như tuyệt đối. Vào mùa khô, lối vào chỉ là một con đường đất nhỏ hẹp chạy xuyên qua đồng lúa. Thế nhưng, khi mùa mưa đến, toàn bộ khu vực xung quanh ngập sâu, biến nơi ở của hai bà thành một hòn đảo thực thụ mà phương tiện duy nhất để tiếp cận là chèo thuyền.
Không gian nơi đây tràn ngập sắc xanh của cổ thụ, tiếng chim hót và bầu không khí trong lành đến thuần khiết. Đối với nhiều người, đây có thể là sự cô lập, nhưng với bà Ngọc và bà Môn, đó là sự tự do.

Triết lý sống không tiền và mô hình tự cung tự cấp bền vững
Ở tuổi ngoài 70, bà Nguyễn Minh Ngọc vẫn giữ được vẻ rạng rỡ với làn da rám nắng khỏe khoắn. Điều gây ngạc nhiên nhất chính là việc hai bà gần như không có nhu cầu tiêu xài tiền bạc cho các nhu cầu cơ bản hàng ngày. Bí quyết nằm ở mô hình sống tự cung tự cấp triệt để:
- Nông nghiệp: Canh tác 3 sào ruộng để đảm bảo nguồn gạo ăn cho cả năm.
- Vườn tược: Trồng đa dạng các loại rau xanh và cây ăn quả theo mùa.
- Chăn nuôi: Nuôi gà, vịt, lợn, đào ao nuôi cá và đặc biệt là đàn bò cùng bồ câu giống (được bà Ngọc mang từ miền Nam về nhân giống hơn 10 năm qua).
- Bảo quản thực phẩm: Áp dụng phương pháp truyền thống như muối mắm tôm, mắm tép, tương cà hoặc phơi khô để dự trữ cho những ngày mưa rét, nội bất xuất ngoại bất nhập.


Bí quyết sống khỏe: Lao động, thảo dược và nước sạch
Một điều đáng kinh ngạc là hai bà gần như không bao giờ phải đến bệnh viện. Đây không phải là sự may mắn ngẫu nhiên mà là kết quả của một chế độ sinh hoạt kỷ luật và khoa học theo cách tự nhiên nhất.
Kỷ luật vận động và chế độ ăn sạch
Mỗi ngày, hai bà đều thức dậy từ 4 giờ sáng để tập thể dục và lao động đồng áng. Việc vận động cường độ vừa phải trong môi trường trong lành giúp cơ thể dẻo dai, tinh thần minh mẫn. Thức ăn hằng ngày là những sản phẩm sạch, không hóa chất, nấu bằng bếp củi truyền thống.
Y học cổ truyền và nguồn nước tinh khiết
Tận dụng kiến thức từ người cha vốn là thầy thuốc Đông y, bà Ngọc trồng rất nhiều cây thuốc nam xung quanh nhà để tự chữa các bệnh cảm cúm thông thường. Đặc biệt, hai bà chỉ sử dụng nước từ giếng khơi. Qua kiểm tra, nguồn nước này được đánh giá là một trong những nguồn nước sạch và ít ô nhiễm nhất trong vùng.


Từ “người rừng” đến biểu tượng của sự an nhiên
Cuộc đời của hai chị em không hề bằng phẳng. Bà Ngọc từng là một giáo viên giỏi, một nhà thơ, nhà văn tài năng nhưng chọn nghỉ hưu sớm để về sống ẩn dật. Bà Môn lại trải qua những truân chuyên trong tình yêu, một mình nuôi con khôn lớn trên mảnh đất tổ tiên.
Thời gian đầu, sự khác biệt trong lối sống khiến họ bị coi là “dị nhân” hay “người rừng”. Tuy nhiên, chính sự chân thành, tốt bụng và trí tuệ của hai bà đã thay đổi định kiến của mọi người. Giờ đây, “ốc đảo” này trở thành điểm đến lý tưởng để dân làng tìm đến thư giãn, trò chuyện và tận hưởng không gian sinh thái đúng nghĩa.

Hiện tại, bà Ngọc vẫn duy trì đam mê viết lách, là thành viên của Hội Nhà văn tỉnh Vĩnh Phúc. Những bài thơ của bà là sự kết tinh từ những trải nghiệm thực tế và triết lý nhân sinh sâu sắc về sự buông bỏ và tự tại.

Lời kết: Bài học về hạnh phúc từ sự tối giản
Câu chuyện của bà Ngọc và bà Môn không chỉ là chuyện về một lối sống kỳ lạ, mà là bài học về sự cân bằng giữa con người và thiên nhiên. Trong một thế giới mà chúng ta thường chạy theo vật chất và những giá trị ảo, việc quay về với những giá trị cốt lõi: thực phẩm sạch, vận động bền bỉ, tâm hồn thư thái và sự kết nối thực sự với môi trường xung quanh chính là chìa khóa của sức khỏe bền vững.
Bạn nghĩ sao về lối sống tự cung tự cấp này? Liệu chúng ta có thể áp dụng một phần sự tối giản này vào cuộc sống hiện đại để tìm thấy sự bình yên? Hãy chia sẻ góc nhìn của bạn cùng chúng tôi!